Kỳ 10: Tôi bị nhắm khởi tố sau khi gặp A Lý

Dấn thân vào nghề, chỉ cần sai một chút là phải chịu sự trừng phạt của pháp luật
Đó là một bản tin vắn, nằm ở trang trong của báo Người lao động, ký tên PV, cho biết: Cơ quan điều tra Công an TP.HCM đang tiến hành các thủ tục khởi tố phóng viên Hữu Phú (không nói của Báo Thanh Niên) vì hành vi “không tố giác tội phạm” trong vụ án giết người ở vũ trường Metropolis. Nguồn của bản tin này từ Viện Kiểm sát nhân dân TP.HCM.

Kỳ 1: Tưởng bị bắt cóc đi gặp Năm Cam nhưng đối diện A Lý

Kỳ 2: Cay đắng với vụ bắn người ở Vũ trường Métropolis năm 2001

Kỳ 3: Đối đầu với Năm Cam chỉ có thể là A Lý

Kỳ 4: Tái ngộ A Lý trong cảnh 'một mình giữa bầy sói'

Kỳ 5: Tôi khuyên đường chủ bang Trúc Liên ra đầu thú

Kỳ 6: Tôi và A Lý tung mồi nhử nhau trong cuộc đối đầu cân não

Kỳ 7: Vét quỹ đen, xin tiền vợ đấu A Lý

Kỳ 8: Tôi từ chối cọc tiền của A Lý

Kỳ 9: Áp lực nghẹt thở sau lần gặp A Lý

8 tháng sau vụ giết người xảy ra tại vũ trường Metropolis.

Làng báo Việt Nam đang lún sâu vào việc Cơ quan Cảnh sát điều tra (Bộ Công an) đang tiến hành bắt giữ hàng loạt nhân vật, băng nhóm giang hồ trên cả nước, có liên quan đến Năm Cam.

Không nằm ngoài vòng xoáy đó, báo Thanh Niên và bản thân tôi đang tất bật săn tìm thông tin từ mọi phía, viết, đăng tải để phục vụ cho nhu cầu bạn đọc theo dõi vụ án lớn nhất nước đang diễn ra này.

Một hôm, trong lúc đang ngồi uống cà phê trên đường Sương Nguyệt Anh, Q.1, TP.HCM, tôi nhận được thông tin mấy thằng “đệ tử” trong làng báo (thuộc các báo khác, vẫn thường theo tôi học nghề, xin thông tin chia sẻ để tránh bị tòa soạn phạt vì hụt tin trong mảng phụ trách) thông báo: “Anh Phú ơi, hình như anh bị Cơ quan điều tra, Công an TP.HCM khởi tố đó”.

Đúng là tin thuộc loại “sét đánh ngang tai” chứ không phải chơi, tôi không giật mình hoảng hốt mới là lạ!

Vừa nghe điện thoại xong là cái đầu tôi tự động phản ứng, lập tức rà soát hết tất cả những hành vi, thái độ… cả trong công việc lẫn trong đời sống cá nhân thời gian gần đây, xem mình có vi phạm vô tình hoặc cố ý một điều gì khiến cho cơ quan chức năng xuống tay với mình nghiêm trọng vậy.

Công nhận là từ lúc vụ án bắt giữ Năm Cam nổ ra, vì là cây bút chủ lực đeo đuổi, phanh phui vụ án tại phía nam của Báo Thanh Niên, tôi có lùng sục thông tin, viết bài liên tục về vụ án (ngày nào cũng có tin, bài, ngày nào cũng về nhà sau 12 giờ đêm), qua đó đụng chạm không biết bao nhiêu người, trong đó có cả các quan chức đang thuộc các lực lượng chức năng có liên quan đến băng nhóm mafia cộm cán này. Bên cạnh đó, để tìm hiểu thông tin về thế giới ngầm, tiến hành điều tra song song với công an đang phá án (để phòng khi cơ quan điều tra không cung cấp thông tin, mình vẫn có thông tin dưới dạng chưa chính thống để viết bài đăng tải, phục vụ bạn đọc), tôi cũng lăn xả vào giới xã hội đen, ghi nhận bất cứ thông tin nào có thể nhận được làm tư liệu riêng… Thế nhưng, tôi tự nghĩ mình có vi phạm pháp luật gì đâu.

Là một phóng viên thuộc loại có kinh nghiệm hàng đầu trong giới phóng viên nội chính TP.HCM thời ấy, tôi luôn biết mình chỉ được phép dấn tới đâu là dừng để không vượt quá giới hạn quyền lực nghề nghiệp, giới hạn của luật pháp… Thế thì mình bị “dính” ở chỗ nào, bởi trong đời sống thường ngày tôi cũng không hề có hành vi vi phạm pháp luật.

Chắc là nhầm! Tôi vội gọi điện lại cho thằng đệ tử vừa báo tin xấu, hỏi lại cho cặn kẽ… Cậu phóng viên trẻ này cũng không biết gì hơn, chỉ là “nghe tụi nó nói”…

Tụi nó là tụi nào? Tôi phi xe về tòa soạn báo Thanh Niên, chụp điện thoại bàn (cho đỡ tốn tiền, vì thời đó cước điện thoại di động khá cao so với lương của tôi), rà soát tất cả các nguồn tin, tìm cho ra cái thông tin quái quỷ, thuộc loại “nghe nói”, nhưng lại là chấn động với bản thân tôi.

Là dân trong nghề, tôi lục ra “bản gốc” của thông tin mình quan tâm khá dễ dàng. Thì ra, đó là một bản tin vắn, nằm ở trang trong của báo Người lao động, ký tên PV, cho biết: Cơ quan điều tra Công an TP.HCM đang tiến hành các thủ tục khởi tố phóng viên Hữu Phú (không nói của Báo Thanh Niên) vì hành vi “không tố giác tội phạm” trong vụ án giết người ở vũ trường Metropolis. Nguồn của bản tin này từ Viện Kiểm sát nhân dân TP.HCM.

Vậy là chưa khởi tố, vẫn còn “đang tiến hành các thủ tục”, tức là tôi còn thời gian chuẩn bị cho trận đánh này. Và dĩ nhiên, tôi sẽ không chịu bó tay…

Dù có hơi trách móc một đồng nghiệp nào đó đã không báo trước cho tôi nội dung bản tin trước khi đăng tải, nhưng tôi cũng thầm cảm ơn người đồng nghiệp này vì tin đã đăng kịp thời, vô hình trung giúp tôi kịp chuẩn bị đối phó.

Vụ án tưởng chừng như đã trôi qua lặng lẽ trong cuộc đời tác nghiệp báo chí của tôi, dư luận đã quên vụ này từ lâu… Giờ nó lại được khơi dậy dưới một hình thái mới, cụ thể hóa lời đe dọa của một trong những người nổi tiếng nhất trong giới cảnh sát điều tra, Công an TP.HCM lúc bấy giờ: Thượng tá Nguyễn Mạnh Trung.

Và, thật cay đắng, khi động thái này cũng xác định nghi ngờ, gây đổ vỡ niềm tin trong tôi trước một người đại diện cho pháp luật mà tôi hằng ngưỡng mộ.

Tôi đã đặt nghi vấn rất nhiều về nhân vật quyền lực này. Trong vụ án giết người tại vũ trường Metropolis, tôi cũng từng tự hỏi: “Tại sao cảnh sát điều tra TP.HCM với quân số đông như thế, trang bị như thế… mà khi ấy lại không thể bắt được A Lý (A Lý kịp thời bỏ trốn 1 tiếng đồng hồ trước khi công an ập tới bắt nhóm Diệp Hiểu Vân). Trong khi đó, Hữu Phú chỉ có một mình, không được trang bị gì, lại tìm ra A Lý một cách dễ dàng, phỏng vấn suốt 2 ngày?”.

Dù có một số người cho là tôi kiêu ngạo, nhưng tôi chưa bao giờ ngông cuồng tự nhận là mình giỏi điều tra bằng công an, nhất là Nguyễn Mạnh Trung nổi tiếng phá án nhanh, vì họ được đào tạo bài bản… Vậy thì, tại sao tôi có thể đi trước lực lượng công an một bước trong việc truy tìm A Lý? Tôi không tin vào ngẫu nhiên.

Chưa hết, tại sao Nguyễn Mạnh Trung lại đe dọa và trả đũa tôi khi tôi quyết đăng bài cuộc gặp gỡ giữa tôi và A Lý?

Kể từ sau vụ án, sau va chạm trực tiếp trong vụ A Lý, quan hệ giữa tôi và Nguyễn Mạnh Trung đã không còn thân tình như xưa, đôi bên đều cẩn trọng cao độ trong những lần tiếp xúc, nhưng vẫn buộc phải giữ quan hệ vì công việc.

Hôm nay, không còn là mối quan hệ bình thường, cố giữ cho hữu hảo vì công việc nữa, mà là một cuộc đối đầu thực sự giữa tôi và Nguyễn Mạnh Trung, dù tôi không muốn. Tôi không sợ đối đầu, bởi nếu sợ thì tôi đã không chọn làm phóng viên điều tra. Nhưng, ai sẽ đồng hành cùng tôi trong cuộc chiến dự báo là sẽ quyết liệt sắp tới?

(còn tiếp)

Hữu Phú


Loading...

BÌNH LUẬN BÀI VIẾT


Bình luận0

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.