Bài 1: Cái kết bi kịch cho người đàn ông bội tình

Vụ án xảy ra lúc nửa đêm - Ảnh minh họa
Vụ án xảy ra ở một huyện vùng U Minh Thượng, tỉnh Kiên Giang làm bàng hoàng trong dư luận, không ai có thể hình dung được một người phụ nữ dám dùng dao cắt đứt lìa “của quý” của người tình vì không chịu nổi tính vũ phu và ghen tuông.

Đêm kinh hoàng

Vài năm trước... ở một thị trấn nhỏ vùng miệt Thứ 11, H.An Minh (Kiên Giang), đêm về luôn yên ả. Nhưng đêm nọ, bỗng dưng có tiếng kêu la thất thanh cầu cứu. Trong đêm tối, nhưng mọi người vẫn định hướng được tiếng kêu la để cùng nhau đến giúp nạn nhân. Tại hiện trường là 1 phòng trọ nằm bên dòng Kênh Hãn, thuộc khu vực II, TT.Thứ 11, có một người đàn ông nằm oằn oại trên vũng máu, tay chỉ về hướng ngoài, tay còn lại ra dấu chỉ vào phần kín. Khi mọi người chưa kịp hiểu ra thì đúng lúc này lực lượng Công an H.An Minh cũng đến kịp thời. Các anh em làm nhiệm vụ liền kêu xe cấp cứu chở nạn nhân đi, số người còn lại đi tìm cái “của quý” trước khi quá muộn.

Lúc này, nhiều người hiếu kỳ trên địa bàn đã đến đông nghẹt để tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra ở đây. Sau một lúc thì mọi người mới hiểu ra mọi chuyện. Một cán bộ công an huyện có mặt hôm ấy kể lại: Lúc ấy khoảng 20 giờ, khi Đội Phản ứng nhanh (113) đang trực thì nghe phía đầu dây bên kia bảo là các anh đến nhà trọ T.Đ., ngụ khu vực II, thị trấn Thứ 11, để tìm giúp dương vật vì bị người tình cắt đứt lìa quăng đâu mất. Lúc đầu, anh em công an tưởng đâu đối tượng nào đó say rượu chọc phá lực lượng, mà những chuyện như vậy vẫn thường hay gặp.

Chính vì thế, lực lượng công an một mặt không chú ý đến mà cúp máy, mặt khác cũng nghi ngờ, vì anh ta dùng máy điện thoại di động, nếu bị phát hiện chọc ghẹo như thế thì sẽ bị phạt. Thế nhưng, khoảng 5 phút sau lại nghe giọng anh này điện thoại đến cầu cứu và cho biết đó là hoàn toàn sự thật chứ không hề bịa đặt. Lúc này lực lượng công an nhanh chóng có mặt tại hiện trường, kêu xe cứu thương chở nạn nhân đi cấp cứu, anh em còn lại khoanh vùng đối tượng và đi tìm “của quý” anh ta để kịp thời nối lại.

Nơi xảy ra vụ án chỉ cách bệnh viện huyện vài trăm mét, nên công việc cầm máu cũng gặp thuận lợi. Và sau đó nạn nhân được chuyến lên Bệnh viện đa khoa tỉnh Kiên Giang điều trị. Bác sĩ N. Bênh viện đa khoa H.An Minh, nhớ lại: “Hôm đó, đang trong ca trực, tôi là người trực tiếp cầm máu cho nạn nhân. Thú thật, tôi làm trong ngành y cả chục năm nay, thì đây là ca đầu tiên và hy hữu tôi mới gặp, nên rất lúng túng. Khi mở phần kín để cầm máu cho nạn nhân, tôi hết sức bàng hoàng vì dương vật hoàn toàn bị cắt đứt mất hết. Trong khi chờ đợi các anh em đi tìm dương vật, tôi cố gắng cầm máu cho nạn nhân, mặt khác căn dặn các anh em khi nào gặp đưa ngay vào thùng đá ướp lạnh thì mới có khả năng kết nối thành công. Sau khi sơ cứu xong, chúng tôi chuyển nạn nhân lên bệnh viện tuyến trên, vì nếu có gặp “của quý” thì bệnh viện huyện cũng không có khả năng “hàn gắn” lại được”.

Sau khi tìm kiếm “của quý” bất thành, lực lượng Công an H.An Minh chuyển sang khoanh vùng đối tượng gây án, vì người gây ra chắc chắn sẽ biết “hàng” nằm ở đâu, mới mong cứu giúp nạn nhân. Sau khi rà soát, thì mới biết hai người này đã ở bên nhau gần 2 năm nên ai cũng biết. Một mũi trinh sát được cử ngay đến nơi tạm trú của nghi can, một mũi khác chốt chặn các ngã đường có thể trốn chạy. Thế nhưng, cuộc tìm kiếm bất thành, vì đã có chuẩn bị từ trước nên sau khi gây án, người phụ nữ này đã nhanh chân trốn thoát khỏi địa phương.

Mối tình đẹp

Theo những người có quen biết với 2 người này kể lại: anh T. là người dân Đồng Tháp xuống địa bàn H.An Minh làm ăn. Nhờ có duyên ăn nói, cộng với gương mặt hiền lành, điển trai nên có nhiều cô gái cảm mến, trong số này có chị Th., cũng là người ở huyện bên đến đây làm ăn. Thấy 2 người hoàn cảnh giống nhau, thương cho số phận phải sinh sống, làm ăn xa nhà để kiếm tiền phụ giúp gia đình, nên chẳng bao lâu sau 2 người yêu nhau và sống chung như vợ chồng. Ai sống gần gũi 2 người này cũng thấy họ thật hạnh phúc. Hôm nào anh T. đi làm về muộn là thấy chị Th. đứng ngồi không yên lo cho anh có chuyện gì hay không. Ngược lại, có đi làm ăn ở đâu thì anh T. cũng một mực thương nhớ đến người yêu, hay điện thoại về hỏi thăm, động viên nhau trong lúc khó khăn, xa nhà.

Tưởng như thế thì mối tình của họ sẽ thắt chặt bền lâu và sẽ nắm tay nhau đi hết quãng đường còn lại. Thế nhưng, một ngày nọ, tình cờ chị Th. đọc lén tin nhắn khi anh T. đang ngủ thì mới biết mình bị phụ bạc. Đã vậy, anh T. còn không biết nhìn nhận ra lỗi lầm của mình, mà ngược lại còn thách thức làm cho chị Th. càng thêm đau đớn hơn. Không những thế, mỗi lần nghe chị Th. ghen tức nhắc đến chuyện cô này, cô nọ thì luôn bị những trận đòn nhừ tử.

Vì đi làm thuê nên anh T. tiền cũng chỉ có ba cọc ba đồng, nay lại “dính” vào mối tình mới nên không có tiền ăn xài. Thường những lúc như vậy, T. về gặp Th. năn nỉ, tỏ ra ăn năn hối cãi. Tưởng người yêu “lầm đường lạc lối”, nay quay về nên chị Th. tha thứ. Cứ mỗi lần như thế, thì chị Th. chu cấp tiền để anh T. tiêu xài. Ngược lại, chị Th. đâu biết đây chỉ là “cái bẫy” hái ra tiền của người tình, để “lấy ngắn nuôi dài” với cô bồ mới. Với tính tình ngày quá đáng của người tình, nhưng vì yêu anh T. và sợ mất anh nên chị Th. vẫn chịu đựng, mong một ngày nào đó anh sẽ hồi tâm chuyển ý mà quay lại với mình.

Chị Th. thì nghĩ vậy, chứ người tình của chị có nghĩ thế đâu. Vì khi hết tiền thì y như rằng sẽ thấy anh T. mò về với chị. Không những có thế, ở được vài hôm, khi có tiền rồi thì anh ta rượu chè rồi về đánh đập chị Th. vì… ghen! Anh ta lấy cớ ghen tuông ngược để có lý do đánh đập chị Th. và ra đi với người tình mới. Đã vậy, mà đến lúc này chị vẫn không nhận ra mình bị người yêu phụ tình, chị Th. cứ đinh ninh rằng anh ấy vẫn còn yêu thương như thuở ban đầu, rồi cứ chu cấp tiền để anh ta “bao gái”.

Khi bị tình phụ

Thấm thoát đó mà đã hơn 730 ngày trôi qua từ khi 2 người quen biết rồi yêu nhau sống cùng nhau như vợ chồng. Anh T. không biết có đếm từng đốt tay tính từng ngày, từng tháng hay không, chứ chị Th. vẫn còn nhớ như in khi 2 người mới yêu nhau mặn nồng đến chừng nào. Nhớ đến đây, chị lại tủi thân, tủi phận khi đêm về nằm một mình trong căn phòng nhỏ hẹp. Chị còn nhớ rất rõ khi 2 người những ngày đầu yêu nhau, anh chở chị đi chợ huyện, nơi có chiếc cầu dây giăng bắc qua kênh xáng Xẻo Rô. Cầu cao sợ té, chị ôm chặt lấy anh, thở hổn hển. Đêm về, 2 người thường hay ra dòng kênh miệt thứ ngồi tình tứ ngắm trăng; rồi những đêm trăng thanh gió mát 2 người thường kể cho nhau nghe chuyện kỷ niệm của thời còn trẻ, rồi ôm nhau cười khúc khích…

Càng nhớ đến đâu, chị lại càng giận người tình phụ bạc của mình đến đó. 1 ngày, 2 ngày, 3 ngày… đợi mãi chẳng thấy dáng người tình đâu. Lúc này, bạn bè của chị Th. cũng “mách” cho biết là anh T. lúc này hay “lăn nhăng” với cô này, cô kia; rồi có một số ý kiến khuyên chị nên chia tay sớm để bớt đau khổ với người tình phụ bạc. Nghe đến đây chị Th. rơi nước mắt. Vì yêu nên chị Th. đã chịu đựng hơn 2 năm qua; vì yêu anh nên chị đã chấp nhận chung sống như vợ chồng; vì yêu nên tất cả tiền bạc đều chu cấp lo cho anh ấy… Bao đêm chị trằn trọc không thể nào chợp mắt được khi nhớ đến những kỷ niệm. Giờ đây, nếu bỏ anh ấy được thì đâu có gì phải nói, còn cố níu kéo thì cuộc tình sẽ đến đâu, có kết quả như thế nào? Suy nghĩ mãi, rồi chị Th. cũng muốn giữ người tình bên mình suốt đời, nhưng đó lại là một việc làm thiếu suy nghĩ đã đưa chị vào vòng lao lý.

Cũng thành lệ, khi nào “sạch túi” thì anh T. lại mò về với chị để được chu cấp tiền tiêu xài. Thế nên, 1 đêm mưa, anh ta trong bộ dạng rất tội nghiệp “thơ thẩn” trong men rượu tìm về chị. Lúc này, chị rất căm tức nhưng cũng không thể nào bỏ mặc anh ta. Sau khi về gặp được một lúc, anh T. và chị Th. đến thuê phòng trọ T.Đ. để “tâm sự”. Tại đây, khi nói chuyện được một lúc thì “bệnh cũ tái phát”. Anh T. lại chửi bới thô tục, rồi đánh đập và buộc quan hệ, sau đó lăn ra ngủ say. Lúc này, bao nhiêu cơn giận giờ đây đã bộc lên, khiến cho người phụ nữ hiền hậu ngày nào trở nên nguy hiểm hơn.

Chị không nói không rằng, lẳng lặng đi mua cây dao Thái Lan để “trị”cho người tình cái thói trăng hoa cho chừa. Đang trong giấc ngủ say, chị Th. ra tay một cách “ngọt sớt” rồi sau đó mang ra ném xuống sông, rồi bỏ trốn về huyện bên nhà.

Lê Cao


Loading...

BÌNH LUẬN BÀI VIẾT


Bình luận0

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.