Trung Quốc quyết quên đi Cách mạng Văn hóa

Ngày 16.5.2016 đánh dấu kỷ niệm 50 năm phát động Cách Mạng Văn Hóa tại Trung Quốc, thế nhưng truyền thông nước này hoàn toàn không nhắc đến sự kiện từng ảnh hưởng nghiêm trọng đến đất nước này.

Ngày 16.5.1966, một tài liệu được lưu truyền trong đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã mở đầu cho cuộc Cách mạng Văn hóa nhằm chống lại âm mưu thay thế đảng bằng "một chế độ độc tài của giai cấp tư sản".

Tiếp theo đó là một thời gian dài đầy biến động, đổ máu và tình trạng trì trệ kinh tế tại Trung Quốc chỉ kết thúc khi Mao Trạch Đông qua đời tháng 9.1976.

Hồng vệ binh đứng trên pháp luật

Một đội Hồng vệ binh với cuốn "Mao tuyển" trên tay

Ngày 8.8.1966, Ủy ban Trung ương ĐCSTQ thông qua "quyết định liên quan đến cuộc Cách mạng Văn hóa Vô sản" với 16 điểm. Quyết định này quy định rằng cuộc Cách mạng văn hóa Vô sản là "một cuộc cách mạng lớn đụng chạm đến tất cả mọi người và thiết lập một giai đoạn mới trong sự phát triển của cách mạng xã hội chủ nghĩa trong nước, một giai đoạn sâu rộng hơn".

Theo thông cáo 16 điểm trên, lãnh đạo Trung Quốc lấy phong trào sinh viên sẵn có và phát triển nó lên một cấp độ chiến dịch đại chúng toàn quốc, kêu gọi sự tham gia của không những sinh viên mà còn cả công nhân, nông dân, quân nhân, trí thức cách mạng và các cán bộ cách mạng để tiến hành nhiệm vụ chuyển đổi cấu trúc thượng tầng bằng cách treo các áp phích ký tự lớn và tổ chức các cuộc tranh luận sôi nổi.

Ngày 16.8.1966, hàng triệu Hồng vệ binh từ khắp đất nước tập trung tại Bắc Kinh để có cơ hội thấy mặt chủ tịch Mao. Ngay trên đầu cổng Thiên An Môn, chủ tịch Mao Trạch Đông và Lâm Bưu đã xuất hiện và diễn thuyết trước 11 triệu Hồng vệ binh và nhận được rất nhiều tràng reo hò từ đám đông. Mao ca ngợi hành động của Hồng vệ binh trong các chiến dịch gần đây là "phát triển chủ nghĩa xã hội và dân chủ".

Tiếp theo đó, hàng loạt vụ tấn công vào những người được khép tội là "phản cách mạng" được lực lượng Hồng vệ binh tiến hành. Nhiều người đã phải tự tử vì không chịu nổi sự sỉ nhục, bị giết hại hoặc đưa về nông thôn làm việc trong Cách mạng Văn hóa.

Trong Chiến dịch tiêu hủy 4 cái cũ, tất cả những gì liên quan đến tôn giáo đều bị Hồng vệ binh triệt bỏ thẳng tay. Nhiều công trình tôn giáo như chùa chiền, nhà thờ, tu viện Hồi giáo và các nghĩa trang đều bị đóng cửa, đôi khi còn bị cướp phá hoặc bị đập bỏ.

Hành động kinh khủng của Hồng vệ binh không bị ngăn chặn và kiểm soát mà còn được chủ tịch Mao Trạch Đông ca ngợi. Ngày 22.8.1966, ông ban hành một thông cáo chung, trong đó quy định cấm mọi sự can thiệp từ phía công an vào hoạt động của Hồng vệ binh.

Người nào dám ngăn cản hành động của lực lượng Hồng vệ binh sẽ bị ghép tội "phản cách mạng". Vì vậy có thể nói vào thời Cách mạng Văn hóa, lực lượng Hồng vệ binh đứng trên mọi luật pháp, lực lượng này có quyền sinh sát đối với mọi tần lớp trong xã hội.

Thậm chí kể cả những lãnh đạo cấp cao nhất của đảng như Lưu Thiếu Kỳ, Bành Đức Hoài cũng bị Hồng vệ binh đưa ra xử với cáo buộc "phản cách mạng".

Truyền thông Trung Quốc "quên mất" Cách mạng Văn hóa

Trong khi Trung Quốc vẫn không ngừng nhắc đến sự kiện tại Nam Kinh từ hồi thế chiến thứ 2 để hạch tội Nhật Bản thì sự kiện Cách mạng Văn hóa lại không hề được nhắc đến vì tránh ảnh hưởng đến hình tượng của Cố chủ tịch Mao Trạch Đông.

Tờ Global Times, một phụ san của Nhân dân Nhật báo đã bỏ qua hoàn toàn sự kiện Cách mạng Văn hóa và thay vào đó là bản tin về sự tức giận của Trung Quốc trước báo cáo cảnh cáo Trung Quốc của Lầu Năm Góc.

Beijing Times thì đưa lên trang nhất của mình câu chuyện về những nỗ lực của cảnh sát để tìm kiếm trẻ em bị mất tích.

Không chỉ không đăng tưởng niệm sự kiện, học giả Trung Quốc còn bị cấm nói chuyện về chủ đề "nhạy cảm" này.

"Các nhà nghiên cứu Trung Quốc không được chấp nhận trả lời phỏng vấn liên quan đến cuộc Cách mạng Văn hóa", một học giả nói với The Globe and Mail của Canada.

"Họ nghĩ rằng nếu chúng ta tiếp xúc với các mặt tối của Cách mạng Văn hóa sẽ làm dấy lên những nghi ngờ hệ thống chính trị", ông Wang Youqin một chuyên gia nghiên cứu về thời kỳ Cách mạng Văn hóa nói với The Guardian.

Roderick MacFarquhar, một chuyên gia Cách mạng Văn hóa tại Đại học Harvard nói rằng Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình cảnh giác với mọi người muốn sử dụng Cách mạng Văn hóa để "khơi gợi sự thật khó chịu" trong quá khứ của đảng.

Thiên Hà (theo The Guardian)

Ảnh: Những chiếc huy hiệu in hình Mao Trạch Đông được bán ở Tứ Xuyên


Loading...

BÌNH LUẬN BÀI VIẾT


Bình luận3

  • Đặng Ngọc ThủyReply

    20-5-2016 05:19:34

    Ở TQ và tại Nga, con đường xã hội chủ nghĩa của hai nước này khá cực đoan cho nên sự thăng trầm cũng rất cực kỳ, đầy bạo lực cách mạng. Số phận của nhiều triệu người bị khống chế hoàn toàn bởi quyết định của một người. Nước Đức thời quốc xã cũng bị xô đẩy trong một bố cục khác hơn, dân tộc Aryen thì ủng hộ cho chủ nghĩa dân tộc cực đoan (fascisme), nó đưa đến thảm họa cho các nước và của cả mình. Riêng chủ nghĩa xã hội dân chủ (Thụy điển) thì xem ra khá thành công...nhưng đây là mô hình khó thể áp dụng đại trà do những nguyên nhân nội tại của từng nước và dân số. Ở các nước khác trừ Thụy Điển khi xây dựng mô hình xã hội chủ nghĩa đều mắc phải cái yếu tính là thiếu dân chủ, tập trung tài lực và quyền sở hữu tư liệu sản xuất đưa đến năng suất kém trên đơn vị lao động và tư bản (vốn). Việc càng ngày càng trì trệ về kinh tế kèm theo yêu cầu mở rộng quyền tự do cá nhân là nhu cầu chính đáng của người dân dưới sự ủng hộ của tầng lớp trí thức làm sự việc trở nên không kiểm soát được khi hệ thống còn bị thao túng bởi tham nhũng, lãng phí trầm trọng, thất thoát nhiều hoặc kém hiệu quả trong các dự án đầu tư. Hiện nay ở TQ, chính quyền đang thực thi một cuộc cách mạng mới thừa kế khuynh hướng mở cửa trước đây dưới thời ông Đặng. Rõ ràng họ (ông Tập) rất cao tay ấn, ông đang thí chốt để chiếu tướng về một chính sách mới đặc sắc mà ông còn giấu trong tay áo. Ông đã có đủ quyền lực để làm và ông sẽ làm. Dân TQ và cả thế giới hầu như không thể tiên đoán được cái gì nằm đằng sau nụ cười mím chặt và bí ẩn của một con người rất mạnh mẽ ấy. Dân 'gian' có câu: "người TQ có thể giết người bằng một cái gối độn lông ngỗng". Vậy việc đó của ông là gì?

  • MinhReply

    19-5-2016 03:43:26

    Như những gì tôi được biết thì nguyên nhân sâu xa của Đại CM Văn hóa là sau thất bại thảm hại của Kế hoạch phát triển kinh tế xã hội năm năm lần thứ hai (từ 1958 đến 1963 - tuy nhiên thực tế thường chỉ thời gian từ 1958 đến 1960), uy tín của Mao Trạch Đông bị suy giảm nghiêm trọng và Đại CM VH chính là biện pháp để Mao Trạch Đông triệt hạ những đối thủ chính trị, củng cố vai trò của mình và tất nhiên, thời nào cũng vậy, trâu bò đánh nhau ruồi muỗi tất chết.

  • Lê Văn BìnhReply

    18-5-2016 08:27:49

    Thực chất đó là một cuộc gây hấn của MTD đánh vào đối thủ chính của mình ở cấp TW. Tuy nhiên để hạ được gốc cây to, cần phải chặt cây nhỏ xung quanh... Phát động cuộc cách mạng trên phạm vi toàn quốc chẳng qua để che đậy cho cuộc thanh trừng cá nhân ở vốn xẩy ra tại nội cung. Và "trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chết dẹt". Thảm họa kinh tế, đạo đức xã hội của cái gọi là "Cuộc cách mạng văn hóa" này là cực kỳ nghiêm trọng... Thế nhưng câu hỏi là sẽ lặp lại không dù tập đoàn lãnh đạo này công bố "Muốn quên đi" và không cho bao giờ diễn lại. Lại thế nhưng, nếu như ngôi vị của ông Tập và phe cánh của ông bị đe dọa, liệu những hành động tương tự có được áp dụng? Chắc chắn là có, có điều cách thức, quy mô...khác. Sự kiện tự tử của ~80 quan tham ... để "tránh cho người thân vương nạn... là gì? Là hậu quả của sự "đàn áp" phe đối lập mà ông Tập đã tiến hành trong 4 năm qua.. Sự "đàn áp" đó có thể đúng, sai về mặt pháp lý, đạo lý... nhưng suy cho cùng đó cũng là "Một cuộc cách mạng văn hóa mới.." Những sự kiện đàn áp của TQ gợi cho ta nhớ đến những cuộc hậu chiến giứa các triều đại phong kiến" mà ở đó ba họ, thậm chí 9 họ của kẻ thù bị giết sach, từ trẻ em mới lọt lòng đến cụ già. Chủ nghĩa bè phái nào suy cho cùng cũng ác độc như nhau mà thôi..

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.