Thời nhảy đầm bị coi là 'dâm ô'

Chỉ hai chục năm, từ chỗ bị coi là một trò “dâm ô”, khiêu vũ đã được khoác lên cái áo văn minh mà mỗi người đàn ông thành thị nên biết. Kèm theo sự biến đổi ấy là cách đàn ông Việt Nam bày tỏ tình cảm với phái nữ.

Tùy bút Du Tử Lê: Phan Vũ và định mệnh 'Hà Nội phố'

LTS. Cách nay bảy năm, nhà thơ Du Tử Lê lần đầu gặp nhà thơ Phan Vũ tại Sài Gòn. Ngồi với nhau trong quán cà phê của gia đình cố nhà báo Lý Quý Chung trên đường Hai Bà Trưng, Phan Vũ đã đọc thơ của mình cho Du Tử Lê nghe, kể những thời đoạn ông gặp sóng gió trên văn đàn, và cung cấp bản chung quyết bài thơ Hà Nội phố cho Du Tử Lê. Một phần kỷ niệm ấy, Du Tử Lê đã ghi chép lại trong một tùy bút dài, với nhiều cảm xúc chung - riêng về Phan Vũ và ký ức Hà Nội.

Chầm chậm đời người

Tình cờ nhìn thấy người bạn thuở ấu thơ đang kéo xe ba gác, ký ức về Hà Nội 50 năm trước ùa về. Nhìn lại mới thấy, những con phố, những ngôi nhà, những con người, những dòng sông… đã có quá nhiều thay đổi. Sống chậm lại một chút để lắng nghe chính đời mình đang trôi đi.

Biên thêm về 'hậu lớp vỡ lòng'

Năm 1965, ngôi đình đang làm nhiệm vụ che chở tụi trẻ con ê a học bài thì hợp tác xã nông nghiệp bắt chúng phải đi chỗ khác để… phá đình, lấy gỗ lấy ngói xây nhà hợp tác, làm trại chăn nuôi. Đình hay trường cũng không quan trọng bằng chuồng nuôi lợn.

Nhớ những bài học hồi bé tí

Học xong, tự dưng thấy yêu cái vườn nhà mình, muốn làm gì đó cuốc xới, trồng trọt để vườn xanh hơn đẹp hơn. Tình yêu lao động thấm vào lòng con trẻ một cách tự nhiên, trong trẻo từ những bài học giản dị như vậy.

Xúc động chuyện đạo diễn Pháp đi tìm mẹ ruột người Việt

Đạo diễn Eric Digaud quốc tịch Pháp, nhưng mang trong mình một nửa dòng máu Mỹ - Việt năm nào cũng về Việt Nam mong tìm được mẹ ruột người Việt, nhưng cho đến nay mọi manh mối đều mờ mịt.

Xuân Hiếu, một tiếng kèn trầm trôi ký ức

Đôi khi tôi vẫn tự hỏi mình đã được sống những ngày đẹp nhất chưa nhỉ? Và thấy rất khó trả lời. Nhiều, rất nhiều nữa là đằng khác. Cuộc sống quá vội vã khiến chúng ta như con tàu lao về phía trước mà ít khi ngoái lại. Cho đến một khuya nào đó, có một vị khách lạ không rõ mặt đến gõ cửa…

Mãi mãi còn đó, một Phan Vũ lãng tử tài hoa

Sáng thức giấc, nghe tin tác giả của “Em ơi! Hà Nội phố” - nhà thơ, nghệ sĩ Phan Vũ qua đời, những ký ức về ông cứ cuồn cuộn ùa về...

Chuyện bút chuyện mực (kỳ 3, cuối)

Có bút bi, sinh ra nghề mới, bơm mực bút bi. Chả là ở xứ người ta, viết cạn mực, họ bỏ cả cây (vỏ lẫn ruột), mua cây bút khác. Còn xứ ta, nghèo, thiếu thốn, nên chẳng vứt đi cái gì.

Xem thêm ...








Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.