Hôn nhân và sự trần trụi...

Chỉ có bạn mới là người quyết định cuộc hôn nhân đi về đâu? - Ảnh: minh họa
Chưa lấy nhau thì háo hức đưa đón, gọi điện, nhắn tin cho nhau đến “cháy máy” chưa hết chuyện. Ngồi cả đêm mà vẫn còn quyến luyến không rời. Lấy nhau rồi, ngồi cạnh nhau còn chả buồn mở miệng, nhìn rồi cụp mắt, nếu có chuyện “giao lưu” thì phần lớn là cãi cọ, tranh luận, dè bĩu, thất vọng đến chán ngán đời nhau. Đó là hôn nhân đấy ư? Có bạn không?

1 năm 3 năm hay 5 năm? Mình đồ rằng chắc chưa tới mốc 5 năm là “lột truồng’’ mọi thứ trước mắt nhau, những lời yêu "có cánh", hẹn hò lãng mạn, món quà bất ngờ, những “dành hết cả thế giới cho em’’ sẽ biến đi.

Có mấy ai vượt qua được sự thật trần trụi của hôn nhân. Bởi khi đã về chung một nhà, cũng có nghĩa là lột trần tính cách nhau ra để sống. Có nhiều người rất khó để thích nghi nhau, và hoảng hốt nhận ra người ta đang gọi là vợ là chồng không giống người ta đã từng yêu trước khi cưới.

Theo các chuyên gia, giai đoạn 5 năm đầu hôn nhân được xem là giai đoạn chông chênh nhất. Giai đoạn mà giới tâm lý thường gọi đó là giai đoạn khủng hoảng, giai đoạn vỡ mộng. Vỡ mộng về tính cách, vỡ mộng về cách ứng xử và vỡ mộng cả về… tình cảm của người bạn đời. Và ta như “rơi” từ giấc mộng đêm hè của những người đang yêu xuống thực tế của một cuộc sống chung với bao nhiêu chi tiết đời thường trần trụi.

Khi còn yêu nhau, chúng ta thường tranh thủ thời gian hẹn hò, gặp nhau. Khi ấy, mọi hành động tốt đẹp, cử chỉ lịch sự, đẹp đẽ sẽ được trưng ra. Còn khi đã về ở chung một nhà, những điều “khách sáo”, giữ ý ấy dường như không còn nữa, thay vào đó, những thói quen tật xấu của mỗi người sẽ dần lộ ra, đặc biệt là ở các đức ông chồng.

Để rồi bạn nhận ra, bủa vây quanh mình là hiện thực trần trụi, với bao lo toan vất vả. Người bạn đời từng nồng nàn yêu thương với dáng dấp thanh thoát, giờ chỉ thấy một đống thù lù, đi làm về thì vứt cặp táp ngồi nhoáy nhoáy bật ti vi hay bấm game trên điện thoại hay lướt facebook để mặc vợ đầu bù tóc rối chổng mông lau nhà, nấu ăn, chăm con… Rồi cởi trần như nhộng lượn qua lượn lại với thân hình bụng… bia. Trong mắt các ông chồng còn đâu nàng thơ dịu dàng thỏ thẻ tóc dài thướt tha, nói gì cũng mắt chớp chớp ngác ngơ… giờ chỉ hiện nguyên một con mụ nói nhiều, hay cằn nhằn, bất cứ gì cũng có thể ngoắc miệng nói, nói liên hồi, liến thoắng…

Rồi áp lực tài chính cơm áo gạo tiền, mà có lần mẹ mình từng nói khi mình trở thành thiếu nữ ‘kinh tế quyết định đến 90% cuộc hôn nhân bền vững con ạ’’. Những ai kết hôn rồi sẽ thấy, có rất nhiều vấn đề phải sử dụng đến tiền. Tuốt tuồn tuột những chi tiêu cho cuộc sống hàng ngày, tiền học cho con, việc thăm hỏi gia đình nội ngoại, họ hàng, đến việc mua nhà, đổi xe… sẽ khiến cho các cặp vợ chồng chết ngộp trong mớ mòng mòng ấy và 24/24 cứ phải căng óc vắt não ra chạy đua kiếm tiền. Cuối cùng thứ cảm xúc thi vị của tình yêu, tình vợ chồng cũng bị vùi xuống tám tầng địa ngục…

Rồi những va chạm, mâu thuẫn của các thành viên khi sống chung trong gia đình chồng hoặc vợ là điều có thể xảy ra với bất kỳ ai và vào bất kỳ thời điểm nào. Việc khác nhau về tính cách, thói quen, nhu cầu, sở thích, văn hóa, lối suy nghĩ khác nhau do độ tuổi giữa các thành viên trong gia đình sẽ làm cuộc đời chúng ta như ngộp thở.

Những tích tụ cứ tích tụ, những bực dọc cứ bực dọc, những bế tắc cứ bế tắc, rồi chán ngán đời nhau, rồi cáu cẳn bực dọc, dần dà ít chia sẻ, như cô bạn tôi từng nói ‘ít truyền thông’ với nhau. Những tích tụ lắng đọng. Những hờn trách lắng đọng. Những bực dọc lắng đọng. Và rồi cuộc hôn nhân ấy sẽ đi về đâu?

Chỉ có bạn là người mới quyết định nó đi về đâu?

Kết lại đoạn viết này bằng chia sẻ của nữ văn sĩ Deborah Moggach trên tạp chí Madame Figaro (Pháp) rằng: “Mười năm tôi không sống chung với người đàn ông tôi yêu. Vài lần một tuần, tôi đạp xe đến thăm anh. Chúng tôi đã dành cả buổi tối với nhau, và buổi sáng đi ăn sáng tại một quán cà phê gần đó với bạn bè. Sau đó, tôi lại trở về nhà mình và bắt đầu làm việc. Điều này diễn ra trong vòng mười năm và đó là mười năm hạnh phúc nhất của đời tôi. Chúng tôi yêu nhau điên cuồng, nhưng chúng tôi không đến sống cùng nhau. Và thậm chí không bao giờ nói về chuyện đó’’.

Tôi, có lúc đã từng nghĩ muốn giải thoát bởi cuộc hôn nhân với quá nhiều áp lực và sự vỡ mộng về người đàn ông như một giấc mơ của mình. Nhưng rồi lời mẹ nói vẫn luôn vang trong bộ não bé nhỏ của tôi ''Hôn nhân để cùng hoàn thiện đời nhau và làm cho mọi thứ tốt lên con ạ, hãy tin như vậy’’.

Tịnh Thu (bài viết theo góc nhìn riêng của t/g)


Loading...

BÌNH LUẬN BÀI VIẾT


Bình luận0

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.