Bạn gái lột xác bất ngờ, chỉ vì...

Đàn ông có thằng nào mà không coi trọng, để mắt đến ngoại hình của người mình yêu không. Tôi cũng chẳng phải trường hợp ngoại lệ.

Ngoại hình của một cô gái chính là cách rõ nhất thể hiện bản lĩnh của một chàng trai. Tôi cũng được coi là một chàng trai rất khá trong số tất cả những chàng trai ở cái vùng này. Ngoại hình bảnh bao, công việc ổn định. Người như tôi, thừa sức kiếm được một cô gái có ngoại hình khá. Thế mà quờ quạng làm sao, tôi lại chọn em.

Em, người con gái tôi yêu, hoàn toàn không như mọi người vẫn tưởng tượng. Ngày tôi dẫn em đi chơi, công khai đó là người yêu mình, lũ bạn tôi ôm bụng cười như nắc nẻ, còn nói tôi đùa dai. Cho đến khi tận mắt chứng kiến chúng tôi trao nhau nụ hôn tình cảm thì tất cả mới cứng họng. Nhân lúc em mải tiếp chuyện mấy cô bạn trong nhóm, tên bạn thân kéo tôi ra một góc, thì thầm:

- Mắt mày có vấn đề rồi. Bao nhiêu con bé chân dài, xinh xắn, ăn mặc bốc lửa không thích. Lại đi thích một con bé nhà quê thế kia.

Tôi quay sang nhìn em. Đúng, em chỉ có mỗi nước da trắng chứ khuôn mặt không trang điểm chỉ ở mức nhìn tạm. Quần áo thì cứ như từ thời tiền sử, có phần nhếch nhác và luộm thuộm. Nhưng lúc tìm hiểu em, tính cách của em chính là điều khiến tôi bị thu hút. Em nết na, ngoan hiền, chịu khó, ăn nói có duyên nên tôi chẳng nhìn đến ngoại hình. Đến bây giờ thì…

Tối hôm đó đưa em về:

- Em này, em nên thay đổi ngoại hình đi. Chứ ăn mặc thế này, anh thấy nó…

Tôi chưa kịp dứt lời thì em:

- Anh thấy xấu hổ khi đi với em ư?

Câu hỏi của em khiến tôi cứng họng. Tôi sợ làm em tổn thương nên không tiếp tục câu chuyện mà lảng sang chủ đề khác. Tôi nghĩ rồi, chắc không thể yêu em lâu dài được, thôi, tình yêu này cứ chơi bời cho vui vậy. Tình yêu của tôi và em êm đềm được thêm 1 tuần nữa thì...

Sinh nhật bạn tôi, tôi đưa em đến dự, đã dặn kĩ là em phải ăn mặc cho tươm tất. Thế mà em xuất hiện, tôi bàng hoàng. Bộ quần áo không rách nhưng đã cũ mèm, mặt mũi, đầu tóc không có gì đặc biệt. Thế này mà đến chỗ sang trọng kia, thế nào cũng bị cười cho thối mũi. Bực mình, tôi quát lên:

- Em không còn bộ nào khác hơn à. Nếu em không có váy vóc, quần áo đẹp thì bảo anh đưa em đi mua. Em ăn mặc thế này, anh làm sao dám đưa em đến chỗ đó.

- Ăn mặc miễn sao lịch sự là được. Em thấy bộ quần áo này đâu có sao. Tự nhiên anh lại như vậy. Nếu anh xấu hổ thì em về. Anh tự đi đi.

Em vùng vằng quay vào nhà, không thèm nói thêm với tôi câu nào nữa. Tôi bực mình, nóng giận cũng bỏ đi luôn. Men rượu, cộng thêm với lời khích bác của mấy thằng bạn theo kiểu người như tôi yêu em thì mất mặt lắm nên tôi đã quyết định, sáng hôm sau sẽ đến nhà chia tay em. Tôi muốn cho em biết rằng, nghèo như em được tôi để ý là phúc phận lớn. Em không biết trận trọng, nắm lấy cơ hội thì em chính là kẻ ngu. Ngờ đâu, kẻ ngu lại chính là tôi…

Vừa đặt chân vào cổng nhà, tôi đã sững sờ đến mức cả hàm răng lẫn hai con mắt muốn rớt luôn xuống đất. Trong sân nhà, có một cô gái đang phơi rau quả. Ôi chao ôi, người đâu mà lung linh thế kia, da trắng hồng, vòng 1 căng tròn hút mắt. Khi cô gái ấy ngẩng mặt lên thì dung nhan ấy vừa khiến tôi thảng thốt, ngưỡng mộ, vừa khiến tôi bàng hoàng. Đó chính là em. Thấy tôi, em nhoẻn miệng cười hỏi tôi tới tìm em có việc gì.

Tôi bây giờ mà nói tới chia tay em thì đúng là kẻ ngu ngốc nhất thiên hạ rồi. Em quyến rũ, nóng bỏng như thế kia cơ mà. Thế mà bấy lâu nay, em lại che giấu đi nhan sắc diễm lệ dưới lớp vỏ nhếch nhác kia. Không, tôi không thể nào mất em được. Ngay lập tức tôi chào em rồi lao ngay về nhà chuẩn bị trầu cau. Tôi mà lấy được em thì lũ bạn tôi sẽ lác mắt. Nào ngờ đâu…

Tôi ngỏ lời cầu hôn em với chiếc nhẫn to tổ chảng. Em nhìn tôi, nhìn nó rồi nhếch miệng cười:

- Nếu không nhìn thấy em ngày hôm đó thì liệu anh có cầu hôn em không? Có về chuẩn bị trầu cau cưới em không? Anh đâu có yêu em, anh chỉ thích cái ngoại hình nóng bỏng của em hôm ấy thôi. Em không thể nhận lời lấy anh được đâu. Anh về đi.

Dứt lời, em bước vào nhà, đóng sầm cửa lại. Bao nhiêu hào hứng của tôi vỡ vụn hết. Em nói đúng, chẳng sao một từ nào. Không nhìn thấy em trong dáng vẻ đó, chắc tôi đã nói lời chia tay rồi. Tôi tự thấy bản thân mình tủi nhục quá. Từng lời em nói sâu cay, cứa mạnh vào tim tôi. Nhưng để mất em, tôi sẽ còn hối tiếc hơn nhiều lắm. Bây giờ, tôi phải làm thế nào đây?

Nắng


Loading...

BÌNH LUẬN BÀI VIẾT


Bình luận0

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.